15.ĐÊM ĐÔNG
Khắp mặt đất màu trắng
Trắng xóa đến tận cùng.
Một ngọn nến cháy trên bàn
Cháy trên bàn ngọn nến.
Như trong mùa hè, một đàn ruồi nhỏ
Vào ngọn lửa đang bay
Những bông tuyết từ sân rơi vào đây
Bám vào khung cửa sổ.
Bão tuyết vẽ lên trên kính
Những vòng tròn và những mũi tên.
Một ngọn nến cháy trên bàn
Cháy trên bàn ngọn nến.
Trên trần nhà chiếu sáng
Những chiếc bóng nằm lên
Đan chéo những bàn tay, bàn chân
Đan chéo nhau số phận.
Và rơi xuống hai chiếc guốc
Với tiếng cộc cộc trên sàn
Và sáp từ cây đèn chong đêm
Như nước mắt vào áo quần nhỏ giọt.
Và tất cả đều biến mất trong sương
Màu bạc và màu trắng
Một ngọn nến cháy trên bàn
Cháy trên bàn ngọn nến.
Thổi vào ngọn nến từ trong góc
Cơn nóng quyến rũ đến lạ lùng
Giương đôi cánh giống như thiên thần
Đôi cánh có hình cây thập ác.
Cả tháng hai một màu tuyết trắng
Kể ra, chỉ là chuyện đương nhiên
Một ngọn nến cháy trên bàn
Cháy trên bàn ngọn nến.
Cơn nóng quyến rũ đến lạ lùng
Giương đôi cánh giống như thiên thần
Đôi cánh có hình cây thập ác.
Cả tháng hai một màu tuyết trắng
Kể ra, chỉ là chuyện đương nhiên
Một ngọn nến cháy trên bàn
Cháy trên bàn ngọn nến.
Зимняя ночь
Мело, мело по всей земле
Во все пределы.
Свеча горела на столе,
Свеча горела.
Как летом роем мошкара
Летит на пламя,
Слетались хлопья со двора
К оконной раме.
Метель лепила на стекле
Кружки и стрелы.
Свеча горела на столе,
Свеча горела.
На озаренный потолок
Ложились тени,
Скрещенья рук, скрещенья ног,
Судьбы скрещенья.
И падали два башмачка
Со стуком на пол.
И воск слезами с ночника
На платье капал.
И все терялось в снежной мгле
Седой и белой.
Свеча горела на столе,
Свеча горела.
На свечку дуло из угла,
И жар соблазна
Вздымал, как ангел, два крыла
Крестообразно.
Мело весь месяц в феврале,
И то и дело
Свеча горела на столе,
Свеча горела.
16.CHIA LY
Chàng đang đứng nhìn từ ngưỡng cửa
Mà chẳng nhận ra ngôi nhà của mình.
Nàng ra đi giống như người trốn chạy
Khắp mọi nơi dấu vết của tan hoang.
Khắp trong những căn phòng cảnh bề bộn
Nhưng mà mức độ của sự tan hoang
Thì chàng không thể nhận ra vì chứng
Đau nửa đầu và nước mắt ngập tràn.
Có tiếng ù trong tai từ sáng sớm
Chàng đang tỉnh táo hay mơ màng?
Và tại vì sao ở trong đầu chàng
Mọi ý nghĩ đều hướng về phía biển?
Khi nhìn qua sương muối trên cửa sổ
Thì ánh sáng của Chúa chẳng thấy đâu
Và sự bế tắc của nỗi u sầu
Với biển hoang – gấp hai lần giống thế.
Nàng đã từng là người chàng yêu mến
Và thân thương dù đường nét bất kỳ
Giống như biển luôn gần gũi với bờ
Bằng tất cả mọi lằn ranh của sóng.
Và cũng giống như những cây lau sậy
Bị nhấn chìm sau một trận cuồng phong
Những đường nét và vóc dáng của nàng
Đi vào tâm hồn chàng, chìm xuống đáy.
Trong những năm khổ nhục, vào thời kỳ
Mà đời sống tủi hờn không thể tưởng
Thì từ đáy sâu của số phận kia
Nàng đã đến với chàng như con sóng.
Và khi đó giữa vô vàn trở ngại
Từng vượt qua bao nguy hiểm gian nan
Con sóng đưa nàng, con sóng đưa nàng
Xô nàng đến người kề vai sát cánh.
Và bây giờ nàng đã ra đi hẳn
Có thể là do ép buộc gì thôi.
Sự chia ly ăn thịt cả hai người
Và nỗi buồn mang xương ra gặm nhấm.
Và chàng đứng nhìn xung quanh bốn phía
Vào cái thời điểm ra đi của nàng
Nàng đã lôi ra và lục lung tung
Mọi thứ lộn ngược trong từng ngăn tủ.
Chàng thơ thẩn, và đến khi trời tối
Chàng đem xếp đặt mọi thứ vào rương
Những mẫu thêu và những mảnh vải con
Bị nàng vứt lung tung khắp mọi phía.
Và bởi vì còn cây kim ở đó
Chưa rút đi nên đâm vào tay chàng
Đột nhiên tất cả hình ảnh của nàng
Chàng nhìn thấy và khóc thầm lặng lẽ.
С порога смотрит человек,
Не узнавая дома.
Ее отъезд был как побег.
Bезде следы
разгрома.
Повсюду в комнате хаос.
Он меры разоренья
Не замечает из-за слез
И приступа мигрени.
В ушах с утра какой-то шум.
Он в памяти иль грезит?
И почему ему на ум
Bсе мысль о
море лезет?
Когда сквозь иней на окне
Не видно света божья,
Безвыходность тоски вдвойне
С пустыней моря схожа.
Она была так дорога
Ему чертой любою.
Как морю близки берега
Bсей линией
прибоя.
Как затопляет камыши
Волненье после шторма,
Ушли на дно его души
Ее черты и формы.
В года мытарств, во времена
Немыслимого быта
Она волной судьбы со дна
Была к нему прибита.
Среди препятствий без числа,
Опасности минуя,
Волна несла ее, несла
И пригнала вплотную.
И вот теперь ее отъезд,
Насильственный, быть может.
Разлука их обоих съест,
Тоска с костями сгложет.
И человек глядит кругом:
Она в момент ухода
Все выворотила вверх дном
Из ящиков комода.
Он бродит и до темноты
Укладывает в ящик
Раскиданные лоскуты
И выкройки образчик.
И, наколовшись об шитье
С невынутой иголкой,
Внезапно видит всю ее
И плачет втихомолку.
17.GẶP GỠ
Tuyết rơi trên những con đường
Trên những mái nhà thoai thoải
Anh bước ra khởi động đôi chân
Thấy em đứng ngoài cánh cửa.
Em một mình, mặc bành tô thu
Đầu không đội mũ, chân không ủng
Em đang ghìm nén niềm xúc động
Và bông tuyết ướt đang nhai.
Những bờ giậu và những cây
Khuất trong
sương, xa tít tắp
Em một mình
giữa tuyết rơi
Và em đứng vào
trong góc.
Nước đang chảy
từ chiếc khăn
Theo ống tay
vào cổ tay áo
Và từng giọt,
từng giọt sương
Trên mái tóc
em nhấp nháy.
Và mái tóc
vàng của em
Tỏa sáng ngời
trên gương mặt
Trên thân
hình, trên chiếc khăn
Và áo bành tô
em khoác.
Tuyết trên bờ
mi ẩm ướt
Và trong mắt
một nỗi buồn
Cả vẻ ngoài
của em được xếp
Chỉ từ một mẩu
con con.
Em như làm từ
thỏi sắt
Mạ bằng chất
antimon
Để em trở
thành vết cắt
Vết cắt vào
trái tim anh.
Sự ngoan hiền
của những nét này
Khắc vào tim
anh muôn thuở
Bởi thế gian
này đầy rẫy
Những gì
nghiệt ngã, đắng cay.
Chính vì thế
mà sẽ nhân lên
Cả đêm này
trên tuyết trắng
Anh không thể
đưa ra giới hạn
Giữa hai ta –
giữa hai đứa mình.
Nhưng ta từ
đâu, ta là ai
Khi từ những
năm tháng ấy
Chỉ điều ong
tiếng ve còn lại
Còn ta đã
không có trên đời?
Свидание
Засыплет снег дороги,
Завалит скаты крыш.
Пойду размять я ноги,
За дверью ты стоишь.
Одна, в пальто осеннем,
Без шляпы, без калош,
Ты борешься с волненьем
И мокрый снег жуешь.
Деревья и ограды
Уходят вдаль, во мглу.
Одна средь снегопада
Стоишь ты на углу.
Течет вода с косынки
По рукаву в обшлаг,
И каплями росинки
Сверкают в волосах.
И прядью белокурой
Озарены: лицо,
Косынка, и фигура,
И это пальтецо.
Снег на ресницах влажен,
В твоих глазах тоска,
И весь твой облик слажен
Из одного куска.
Как будто бы железом,
Обмокнутым в сурьму,
Тебя вели нарезом
По сердцу моему.
И в нем навек засело
Смиренье этих черт,
И оттого нет дела,
Что свет жестокосерд.
И оттого двоится
Вся эта ночь в снегу,
И провести границы
Меж нас я не могу.
Но кто мы и откуда,
Когда от всех тех лет
Остались пересуды,
А нас на свете нет?
18.NGÔI SAO GIÁNG SINH
Mùa đông đứng đó.
Gió thổi từ thảo nguyên.
Và Hài nhi
lạnh lùng trong máng cỏ
Giữa sườn non.
Hơi ấm của con
bò sưởi ấm Hài nhi
Có nhiều con
thú
Đứng trong
hang kia
Làn khói ấm
lượn lờ trên máng cỏ.
Rũ áo lông
khỏi rơm trong ổ
Khỏi những hạt
kê
Những người
chăn chiên ngái ngủ
Từ mỏm đá
hướng miền xa nhìn về.
Xa xa là cánh
đồng và nghĩa trang trong tuyết
Những văn bia
mộ chí, những hàng rào
Một chiếc càng
xe ngựa trong đống tuyết
Và bầu trời
trên nghĩa địa đầy sao.
Còn bên cạnh,
một ngôi sao không quen
Rụt rè hơn cả
ngọn đèn dầu lạc
Trong cửa sổ
nhỏ của chòi canh gác
Lấp lánh trên
đường về thành phố Bêlem.
Ngôi sao này
bốc cháy như đống rơm
Ở phía xa bầu
trời, xa Thiên Chúa
Như phản chiếu
đám cháy, như trang trại
Chìm trong lửa
và đám cháy trên sân.
Nó nhô lên như
đống cao đang cháy
Là đống cỏ khô
hay một đống rơm
Đám cháy ở
giữa hoàn vũ mênh mông
Đang hốt hoảng
trước ngôi sao mới ấy.
Và cái vầng
hồng càng sáng rực hơn
Thì nó có
nghĩa là điều gì đấy
Làm cho ba nhà
chiêm tinh vội tới
Theo tiếng gọi
của ngọn lửa khác thường.
Sau họ có lạc
đà mang quà tặng
Mấy chú lừa
nhỏ bé có yên lưng
Từng bước ngắn
đi từ trên núi xuống.
Bằng ảo ảnh
của tương lai hiện lên
Tất cả những
gì đi qua sau đó
Mọi xã hội,
ước mơ và ý nghĩ
Tương lai của
phòng tranh, viện bảo tàng
Mọi trò vui
của tiên nữ, yêu tinh
Mọi cây thông,
mọi ước mơ trẻ nhỏ.
Tất cả run rẩy
của nến, mọi xích xiềng
Mọi vẻ huy
hoàng của dây kim tuyến…
…Mọi dữ dằn
của gió từ thảo nguyên
…Tất cả táo,
mọi quả cầu vàng rộm.
Ngọn những cây
trăn che một phần ao
Nhưng từ đây
thấy rõ phần còn lại
Xuyên qua tổ
quạ và những ngọn cây
Người chăn
chiên có thể nhìn thấy rõ
Lừa và lạc đà
đi dọc bờ ao.
Họ khép vạt áo
và nói với nhau:
– Ta theo
những người tôn thờ phép lạ.
Khua chân lâu
trong tuyết cho ấm người
Những vết chân
trần trên đồng rực sáng
Như những tấm
mica dẫn vào chiếc lều.
Chó gầm gừ
dưới ánh sáng của sao
Theo những vết
chân như là lửa nến.
Đêm lạnh buốt
giống như trong chuyện cổ
Có ai đó từ
đống tuyết vun lên
Luôn vô hình
nhập vào hàng của họ
Bầy chó thận
trọng, sợ hãi nhìn quanh
Nép vào chân
chủ đợi chờ tai họa.
Cũng trên
đường ấy, cũng qua một vùng
Có mấy thiên
thần đi giữa đám đông.
Họ vô hình vì
họ không có xác
Nhưng trên
đường vẫn để lại bước chân.
Rồi bên tảng
đá tụ tập đám đông
Trời sáng dần.
Thấy những ngọn tuyết tùng.
– Các ngươi là
ai? – Mẹ Maria hỏi.
– Chúng tôi là
những người chăn, là sứ giả
Từ trời xanh
mang đến những lời khen.
– Không vào
một lúc. Hãy chờ ở cửa.
Giữa màn sương
buổi sáng xám như tro
Những kẻ chăn
chiên giẫm chân đứng chờ
Người đi bộ
cãi với người cưỡi ngựa
Lạc đà gầm
lên, lừa giơ chân đá
Bên máng nước
đẽo từ thân cây to.
Trời sáng dần.
Và bình minh mang chổi
Quét những
ngôi sao cuối giữa trời xanh.
Chỉ các Đạo sĩ
trong số đám đông
Được Maria cho
vào hang đá.
Người ngủ
trong máng, hào quang rực rỡ
Như ánh trăng
rọi vào đáy bộng cây
Thay cho áo
lông cừu sưởi ấm Người
Là những mũi
bò, môi lừa quanh đó.
Họ đứng trong
bóng tối, như trong chuồng
Họ thì thầm,
cố chọn ra từ ngữ
Bỗng có ai ở
trong vùng tối đó
Dùng tay kéo
Đạo sĩ sang một bên
Vị Đạo sĩ
ngoảnh ra: từ cửa hang
Ngôi sao Giáng
Sinh nhìn vào Đức Mẹ.
Рождественская звезда
Стояла зима.
Дул ветер из степи.
И холодно было младенцу в вертепе
На склоне холма.
Его согревало дыханье вола.
Домашние звери
Стояли в пещере,
Над яслями тёплая дымка плыла.
Доху отряхнув от постельной трухи
И зернышек проса,
Смотрели с утеса
Спросонья в полночную даль пастухи.
Вдали было поле в снегу и погост,
Ограды, надгробья,
Оглобля в сугробе,
И небо над кладбищем, полное звёзд.
А рядом, неведомая перед тем,
Застенчивей плошки
В оконце сторожки
Мерцала звезда по пути в Вифлеем.
Она пламенела, как стог, в стороне
От неба и Бога,
Как отблеск поджога,
Как хутор в огне и пожар на гумне.
Она возвышалась горящей скирдой
Соломы и сена
Средь целой вселенной,
Встревоженной этою новой звездой.
Растущее зарево рдело над ней
И значило что-то,
И три звездочёта
Спешили на зов небывалых огней.
За ними везли на верблюдах дары.
И ослики в сбруе, один малорослей
Другого, шажками спускались с горы.
И странным виденьем грядущей поры
Вставало вдали всё пришедшее после.
Все мысли веков, все мечты, все миры,
Всё будущее галерей и музеев,
Все шалости фей, все дела чародеев,
Все ёлки на свете, все сны детворы.
Весь трепет затепленных свечек, все
цепи,
Всё великолепье цветной мишуры…
…Всё злей и свирепей дул ветер из
степи…
…Все яблоки, все золотые шары.
Часть пруда скрывали верхушки ольхи,
Но часть было видно отлично отсюда
Сквозь гнёзда грачей и деревьев верхи.
Как шли вдоль запруды ослы и верблюды,
Могли хорошо разглядеть пастухи.
– Пойдёмте со всеми, поклонимся чуду,
–
Сказали они, запахнув кожухи.
От шарканья по снегу сделалось жарко.
По яркой поляне листами слюды
Вели за хибарку босые следы.
На эти следы, как на пламя огарка,
Ворчали овчарки при свете звезды.
Морозная ночь походила на сказку,
И кто-то с навьюженной снежной гряды
Всё время незримо входил в их ряды.
Собаки брели, озираясь с опаской,
И жались к подпаску, и ждали беды.
По той же дороге, чрез эту же
местность
Шло несколько ангелов в гуще толпы.
Незримыми делала их бестелесность
Но шаг оставлял отпечаток стопы.
У камня толпилась орава народу.
Светало. Означились кедров стволы.
– А кто вы такие? – спросила Мария.
– Мы племя пастушье и неба послы,
Пришли вознести вам обоим хвалы.
– Всем вместе нельзя.
Подождите у входа.
Средь серой, как пепел, предутренней
мглы
Топтались погонщики и овцеводы,
Ругались со всадниками пешеходы,
У выдолбленной водопойной колоды
Ревели верблюды, лягались ослы.
Светало. Рассвет, как пылинки золы,
Последние звёзды сметал с небосвода.
И только волхвов из несметного сброда
Впустила Мария в отверстье скалы.
Он спал, весь сияющий, в яслях из
дуба,
Как месяца луч в углубленье дупла.
Ему заменяли овчинную шубу
Ослиные губы и ноздри вола.
Стояли в тени, словно в сумраке хлева,
Шептались, едва подбирая слова.
Вдруг кто-то в потёмках, немного
налево
От яслей рукой отодвинул волхва,
И тот оглянулся: с порога на деву,
Как гостья, смотрела звезда Рождества.
19.RẠNG ĐÔNG
Em từng trong số phận anh
Thế rồi chiến tranh, tàn phá
Thật lâu, thật lâu sau đó
Anh không còn nhớ về em.
Thế mà sau đấy nhiều năm
Giọng em làm anh lo lắng.
Đọc lời giao ước suốt đêm
Hồi sinh sau cơn ngất lịm.
Anh muốn chạy ra đám đông
Cùng với những người sôi nổi.
Anh đã sẵn sàng thay đổi
Với tất cả anh sẵn sàng.
Và anh chạy theo cầu thang
Như lần đầu tiên, hiếu động
Ra những con đường tuyết trắng
Đã từng một thuở vắng tanh.
Khắp nơi ấm áp, người dân
Uống trà, vội đi làm việc
Chỉ vừa trong vòng mấy phút
Thành phố thay đổi quá chừng.
Dưới cổng cơn bão tuyết đan
Từ những mảnh rơi dày đặc
Để theo thời gian cho kịp
Dở dang ăn uống cũng đành.
Anh đồng cảm với người dân
Như anh sống cùng họ vậy
Anh tan ra, như tuyết chảy
Chau mày như buổi bình minh.
Những người không tuổi không tên
Cây cối, bà già, con trẻ.
Anh đành chịu
thua tất cả
Đó là chiến
thắng của anh.
Рассвет
Ты значил все в моей судьбе.
Потом пришла война, разруха,
И долго-долго о тебе
Ни слуху не было, ни духу.
И через много-много лет
Твой голос вновь меня встревожил.
Всю ночь читал я твой завет
И как от обморока ожил.
Мне к людям хочется, в толпу,
B их
утреннее оживленье.
Я все готов разнесть в щепу
И всех поставить на колени.
И я по лестнице бегу,
Как будто выхожу впервые
На эти улицы в снегу
И вымершие мостовые.
Везде встают, огни, уют,
Пьют чай, торопятся к трамваям.
В теченье нескольких минут
Вид города неузнаваем.
В воротах вьюга вяжет сеть
Из густо падающих хлопьев,
И чтобы вовремя поспеть,
Все мчатся недоев-недопив.
Я чувствую за них за всех,
Как будто побывал в их шкуре,
Я таю сам, как тает снег,
Я сам, как утро, брови хмурю.
Со мною люди без имен,
Деревья, дети, домоседы.
Я ими всеми побежден,
И только в том моя победа.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét